Bài giáo lý của Đức Thánh Cha Phanxicô : Mầu nhiệm Sáng tạo mở ra cho chúng ta lời cầu nguyện

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Xem: 77 | Cật nhập: 5/21/2020 1:02:23 PM | RSS

Hôm qua, Thứ Tư 20/5/2020, buổi tiếp kiến chung hằng tuần đã được diễn ra tại Thư viện Dinh Tông Tòa Vatican, lúc 9g30 sáng.
Tiếp tục chuỗi bài giáo lý về cầu nguyện, trong buổi sáng này, Đức Thánh Cha đã chia sẻ bài giáo lý, tập trung vào việc suy niệm chủ đề “Mầu nhiệm Sáng tạo” ( Thánh vịnh 8, 4-5.10)

Sau đây là nguyên văn bài giáo lý mà Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ ( chuyển dịch từ bản Anh Ngữ của trang Zenit.com)

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha Phanxicô : Mầu nhiệm Sáng tạo mở ra cho chúng ta lời cầu nguyện

Anh Chị Em thân mến,

Chúng ta tiếp tục với bài giáo lý về cầu nguyện, suy niệm về mầu nhiệm Sáng Tạo. Cuộc sống, sự thực đơn giản mà chúng ta tồn tại, mở trái tim của con người cho việc cầu nguyện.

Nơi trang đầu của Kinh Thánh giống như một bài thánh ca vĩ đại về lời tạ ơn. Trình thuật Sáng tạo được nhấn mạnh bởi những điệp khúc, sự tốt lành và vẻ đẹp của mọi sự tồn tại được xác nhận liên tục. Bằng lời của Ngài, Thiên Chúa đã gọi mời sự sống, và mọi sự được tồn tại. Với lời của Người, Thiên Chúa đã tách ánh sáng từ bóng tối, phân biệt ngày và đêm, vòng xoay của các mùa, mở ra một bảng màu vói sự khác biệt của cây cối và các loài động vật. Trong cánh rừng tràn đầy sự phong nhiêu, nhanh chóng ra khỏi sự hỗn mang, và cuối cùng con người xuất hiện. Và sự xuất hiện này khơi lên một sự vượt trội làm tăng lên sự hài lòng và niềm vui “Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả là rất tốt đẹp (St 1,31). Sự tốt lành, nhưng cũng là điều đẹp đẽ: vẻ đẹp của toàn bộ Sáng Tạo được chiêm ngắm!

Vẻ đẹp và mầu nhiệm Sáng tạo đã hình thành trong tâm hồn của con người sự chuyển động đầu tiên khơi lên lời cầu nguyện (Giáo lý HTCG số 2566). Vì thế Thánh vịnh 8 mà chúng ta đã nghe ở phần đầu rằng

“Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo,

muôn trăng sao Chúa đã an bài,

thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,

phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?” (c3-4)

Người cầu nguyện chiêm ngắm mầu nhiệm của sự hiện hữu xung quanh mình, nhìn thấy bầu trời đầy sao ở trên đầu- và địa lý thiên văn ngày hôm nay cho chúng ta thấy tất cả sự mênh mông bao la của sự hiện hữu vạn vật – và con người tự hỏi phải có ý định tình yêu nào ở đằng sau hoạt động đầy quyền uy như thế!...Và con người là gì trong vùng rộng lớn bao la không giới hạn ấy? “Hầu như chẳng là gì”, như một Thánh vịnh khác nói đến (x. Tv 89,48): một sinh vật được sinh ra, một sinh vật chết đi, một sinh vật thật mong manh. Chưa hết, trong toàn thể vũ trụ, con người là một sinh vật duy nhất biết nhận thức vẻ đẹp này. Một sinh vật nhỏ bé được sinh ra, chết, hôm nay và ngày mai chẳng còn gì, chỉ duy nhất sinh vật ấy nhận thức được vẻ đẹp này. Chúng ta nhận thức được vẻ đẹp của công trình tạo dựng, của vũ trụ.

Lời cầu nguyện của con người nối kết gần gũi với cảm nghĩ về kỳ quan. Sự vĩ đại của con người là vô cùng to lớn nếu so sánh với các chiều kích của vũ trụ. Những cuộc chinh phục lớn nhất của con người xem ra là rất nhỏ nhoi…nhưng con người chẳng là gì cả. Trong cầu nguyện, một cảm nghĩ về lòng thương xót được khẳng định một cách mạnh mẽ. Không có gì được tồn tại do bởi sự tình cờ: huyền nhiệm của vũ trụ nằm ở trong ánh mắt nhân từ của một Ai Đó, qua ánh mắt của chúng ta. Thánh vịnh khẳng định rằng chúng ta được tạo dựng thật bé nhỏ, so với Thiên Chúa, được đội vương miện vinh quang danh dự (x. Tv 8,5). Sự lớn lao, vĩ đại của con người nằm ở chỗ tương quan, liên hệ của con người với Thiên Chúa: sự lên ngôi của con người. Theo tự nhiên, hầu như chúng ta chẳng là gì cả, nhỏ nhoi, nhưng nhờ bởi ơn gọi, nhờ bởi được gọi mời chúng ta trở nên con cái của vị Vua Vĩ đại.

Đó là kinh nghiệm mà nhiều người trong chúng ta đã có được. Nếu câu chuyện về cuộc sống, với tất cả những cay đắng của nó, đôi khi có nguy cơ ngột ngạt nơi chúng ta về quà tặng của lời cầu nguyện, hãy đáp ứng nó bằng việc chiêm ngắm bầu trời đầy sao, chiêm ngắm lúc mặt trời lặn, chiêm ngắm một bông hoa….để thắp lại ngọn lửa của lời tạ ơn. Kinh nghiệm này có lẽ đặt nền ở trang đầu tiên của Kinh Thánh.

Khi trình thuật của Kinh Thánh về cuộc Sáng Tạo được vẽ ra, dân Israrel đã không trải qua những tháng ngày của hạnh phúc. Một sức mạnh từ kẻ thù đã chiếm mất đất của họ, nhiều người Israel đã phải bị trục xuất, và bấy giờ họ thấy mình đã là nô lệ ở vùng đất Mesopotamia. Chẳng còn vùng đất quê hương xứ sở, chẳng còn đền thờ, hay đời sống tôn giáo và xã hội – chẳng còn gì cả. Tuy nhiên, chính xác là từ trình thuật vĩ đại về Tạo Dựng, một số người bắt đầu tìm thấy lý do để tạ ơn, để ca tụng Thiên Chúa vì sự hiện hữu của mình. Lời cầu nguyện là sức mạnh đầu tiên của niềm hy vọng. Bạn cầu nguyện và hy vọng được lớn lên, đi xa hơn, đi về phía trước. Tôi muốn nói rằng lời cầu nguyện mở ra cánh cửa của niềm hy vọng. Hy vọng tồn tại, nhưng với lời cầu nguyện của mình, tôi mở ra cánh cửa [cho hy vọng]. Bởi vì người cầu nguyện bảo vệ những chân lý nền tảng; họ lập lại những sự thật này, trước tiên là cho chính họ, tiếp đến là cho những người khác, và cho cuộc sống này, bất chấp tất cả mọi cực nhọc, gian nan của cuộc sống, bất chấp những ngày khốn khổ của cuộc sống, lời cầu nguyện- người cầu nguyện vẫn tràn đầy ân sủng để làm kinh ngạc, và, như thế, luôn luôn được che chở và bảo vệ.

Những người nam và nữ cầu nguyện biết rằng hy vọng lớn hơn sự nản lòng. Họ tin rằng tình yêu mạnh hơn sự chết và một ngày nào đó, chắc chắn sẽ khải hoàn, chiến thắng ngay cả khi trong những thời điểm và cách thức mà chúng ta không biết. Những người nam và nữ cầu nguyện phản chiếu trên khuôn mặt của họ những tia sáng: bởi vì ngay cả trong những ngày đen tối nhất, mặt trời vẫn không ngừng chiếu sáng trên họ. Sự cầu nguyện chiếu sáng trên bạn: chiếu sáng vào linh hồn của bạn, chiếu sáng vào trái tim của bạn và chiếu sáng trên khuôn mặt của bạn, ngay cả trong những thời điểm đen tối nhất, thậm chí trong những thời khắc đau khổ lớn lao.

Chúng ta là những người mang theo niềm vui. Bạn từng nghĩ về điều này chưa? Bạn có phải là người mang theo niềm vui hay không? Hay bạn thích là người mang nơi mình những tin xấu, những điều đáng buồn. Tất cả chúng ta đều có khả năng mang theo niềm vui. Cuộc sống này là quà tặng mà Thiên Chúa trao ban cho chúng ta, và cuộc sống này quá ngắn để chúng ta tiêu hao cuộc sống trong sự buồn phiền, trong sự cay đắng. Chúng ta chúc tụng Chúa, với hạnh phúc giản đơn vì chúng ta được hiện hữu. Chúng ta nhìn vào vũ trụ, chúng ta nhìn vào những vẻ đẹp và chúng ta cũng nhìn vào những thập giá của chúng ta và thưa rằng “Nhưng Ngài hiện hữu; vì thế Ngài đã tạo dựng nên chúng con cho chính Ngài.”

Cần phải cảm thấy rằng sự thao thức trong con tim dẫn chúng ta đến lời tạ ơn và ca tụng Thiên Chúa. Chúng ta là những người con của Vua vĩ đại, con của Đấng Tạo Hóa; chúng ta có thể đọc được những dấu ấn của Thiên Chúa trong mọi sự Sự Sáng Tạo, chúng ta cũng có thể thấy rằng ngày hôm nay, chúng ta đã không bảo vệ Sự Sáng tạo đó của Thiên Chúa. Tuy nhiên, trong Sự Sáng tạo là dấu ấn của Thiên Chúa, Đấng đã biến sự sáng tạo này thành tình yêu. Xin Chúa làm cho chúng ta hiểu được điều này cách sâu xa hơn nữa và đưa dẫn chúng ta dâng lên lời “cám ơn”, và “lời tạ ơn” đó là lời cầu nguyện đẹp biết bao!

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha Phanxicô : Mầu nhiệm Sáng tạo mở ra cho chúng ta lời cầu nguyện

Chuyển ngữ: Nt. Teresa Ngọc Lễ, O.P

Nguồn: https://zenit.org/articles/popes-general-audience-on-prayer-mystery-of-creation-full-text/

Xem bình luận

Sắp xếp

TIN CŨ HƠN

TIN LIÊN QUAN