Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Thánh Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Xem: 166 | Cật nhập: 5/24/2021 9:35:33 PM | RSS

Dịch: Nt. Teresa Ngọc Lễ, O.P

Chủ tế Thánh Lễ tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô trong Thánh Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống hôm Chúa Nhật, Đức Thánh Cha Phanxicô đã giải thích hai ý nghĩa bao hàm trong từ “Đấng Bảo Trợ”: Đấng An ủi và Đầng Bầu chữa. Đồng thời, ĐTC mời gọi các tín hữu hãy mở lòng mình ra cho Chúa Thánh Thần làm việc, để Ngài biến đổi từng người trở thành các thừa sai an ủi và người bảo trợ thương xót cho thế giới hôm nay, một thế giới đang cần sự can đảm, hy vọng và niềm tin.

Đây là nguyên văn bài giảng của Đức Thánh Cha được chuyển dịch từ bản tiếng Anh trên trang https://www.vatican.va/

Khi Đấng Bảo Trợ đến, Đấng mà Thầy sẽ sai đến với anh em từ nơi Chúa Cha…” (Gioan 15,26). Với những lời này, Chúa Giêsu hứa gởiBài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Thánh Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Chúa Thánh Thần đến cho các môn đệ của Ngài, quà tặng vô cùng quý giá, quà tặng của mọi quà tặng. Chúa Giêsu đã dùng từ ngoại lệ và mang tính huyền nhiệm để nói về Thánh Thần: Đấng Bảo Trợ. Ngày hôm nay, chúng ta hãy suy niệm về lời này, từ ngữ không dễ để chuyển dịch, vì từ này có một số nghĩa. Về cơ bản, từ này có hai nghĩa: Đấng An Ủi và Đấng Bào Chữa.

Đấng Bảo Trợ là Đấng An Ủi. Tất cả chúng ta, đặc biệt vào những thời điểm khó khăn, giống như hiện tại mà chúng ta đang trải qua vì đại dịch, chúng ta tìm kiếm sự an ủi. Thường thì chúng ta chỉ tìm kiếm an ủi trần thế, những an ủi phù du mau chóng tàn lụi. Ngày hôm nay, Chúa Giêsu ban tặng cho chúng ta sự an ủi trên trời, Chúa Thánh Thần, là Đấng “an ủi tuyệt diệu” (Ca Tiếp Liên). Vậy sự khác biệt là gì? Những an ủi của thế gian giống như là liều thuốc giảm đau: nó có thể làm giảm đau tạm thời, nhưng không chữa được bệnh tật mà chúng ta đang mang lấy từ sâu trong lòng. Chúng có thể xoa dịu chúng ta, nhưng không chữa lành được chúng ta ở điểm cốt lõi. Chúng hoạt động trên bề mặt, ở mức độ của các giác quan, nhưng khó mà chạm đến trái tim của chúng ta. Chỉ có ai đó làm cho chúng ta cảm thấy mình được yêu thương vì chính con người của chúng ta thì người đó mới có thể cho tâm hồn của chúng ta sự bình an. Chúa Thánh Thần, tình yêu của Thiên Chúa, thực hiện điều đó cách chính xác. Ngài ngự xuống bên trong chúng ta; là Thánh Thần, Ngài hoạt động trong tinh thần của chúng ta. Ngài ngự xuống ”trong trái tim” là “thượng khách của tâm hồn” ( Ca tiếp liên). Ngài là tình yêu của Thiên Chúa, Đấng không bỏ rơi chúng ta; bởi vì sự hiện diện của Ngài với những người cô đơn, tự nó đã là nguồn của sự an ủi.

Anh Chị Em thân mến, nếu anh chị em cảm thấy bóng tối của sự cô đơn, nếu anh chị em cảm thấy có sự trở ngại bên trong cản trở con đường hy vọng, nếu trái tim của anh chị em có đó một vết thương đang bị mưng mủ, nếu anh chị em có thể chẳng tìm ra được lối thoát, thì khi đó, anh chị em hãy mở trái tim mình cho Chúa Thánh Thần. Thánh Bonaventura nói với chúng ta rằng “nơi nào có những thử thách gian nan lớn hơn, Chúa Thánh Thần sẽ mang đến sự an ủi lớn lao hơn, không giống như thế gian an ủi và tâng bốc chúng ta khi mọi thứ diễn ra tốt đẹp, nhưng nó sẽ chê bai và lên án chúng ta khi mọi sự không được như ý.” (Bài giảng trong tuần Bát Nhật Lễ Thăng Thiên). Đó là những gì mà thế gian làm, đặc biệt đó là những gì mà thần dữ ác độc, ma quỷ thực hiện. Đầu tiên, nó tâng bốc chúng ta và làm cho chúng ta cảm thấy mình vô địch, không thể bị đánh bại (vì những sự xu nịnh của ma quỷ nuôi dưỡng sự kiêu căng tự hào của chúng ta); sau đó, nó hạ gục chúng ta và làm cho chúng ta cảm thấy chúng ta là những kẻ thất bại. Ma quỷ giễu cợt chúng ta. Nó làm mọi thứ để quật ngã chúng ta, trong khi Chúa Thánh Thần của Đấng Phục Sinh muốn nâng chúng ta lên. Hãy nhìn các tông đồ: buổi sáng hôm đó các ngài còn đang cô đơn, cô đơn và hoang mang, phải nhốt mình trong căn phòng đóng kín cửa, sống trong sợ hãi và choáng ngợp bởi những yếu đuối, thất bại và tội lỗi của mình, vì họ đã chối bỏ Chúa Kitô. Những năm ở với Chúa Giêsu đã chẳng thay đổi gì nơi họ: họ chẳng có gì khác hơn trước đó. Nhưng khi được lãnh nhận Chúa Thánh Thần, mọi sự đã thay đổi, những vấn đề và vấp ngã vẫn còn, nhưng những thứ đó không còn là sợ hãi với các ngài nữa, cũng chẳng e ngại với những ai thù địch với các ngài. Các tông đồ cảm nhận được sự an ủi từ bên trong và họ được tràn ngập sự an ủi của Thiên Chúa. Trước đó thì họ sợ hãi; nhưng giờ các tông đồ chỉ có nỗi sợ duy nhất là không làm chứng cho tình yêu mà các ngài đã lãnh nhận được. Chúa Giêsu đã nói trước điều này “[Chúa Thánh Thần] sẽ làm chứng về Thầy. Cả anh em nữa, anh em cũng làm chứng về Thầy” (Gioan 15,26-27).

Chúng ta đi tới bước nữa. Chúng ta cũng được mời gọi để làm chứng trong Chúa Thánh Thần, trở thành những người bảo trợ, những người an ủi. Chúa Thánh Thần đang yêu cầu chúng ta hãy đón lấy sự an ủi mà Người mang đến. Vậy chúng ta có thể làm điều này như thế nào? Không phải là đưa ra những bài phát biểu tuyệt vời, nhưng là bằng cách thu hút những người khác đến gần. Không phải là bằng những lời sáo rỗng, nhưng là bằng lời cầu nguyện và sự gần gũi. Chúng ta hãy nhớ rằng sự gần gũi, lòng từ bi và sự dịu dàng luôn luôn là “nhãn hiệu” của Thiên Chúa. Đấng Bảo Trợ đang nói với Giáo Hội rằng hôm nay là thời gian của an ủi. Đây là thời gian để loan báo Tin Mừng cách vui tươi hân hoan hơn là chống lại các ngoại giáo. Đây là thời gian để đem niềm vui của Chúa đã Sống lại, chứ không phải là than phiền về bi kịch của sự tục hóa. Đây là thời gian để đổ tràn tình yêu trên thế giới, chứ không mang tính thế tục. Đây là thời gian để làm chứng về lòng thương xót hơn là khắc sâu những qui tắc và chuẩn mực. Đây là thời gian của Đấng Bảo trợ! Đây là thời gian của tự do của trái tim, trong Đấng Bảo trợ.

Đấng Bảo Trợ cũng là Đấng Bào Chữa. Vào thời Chúa Giêsu, những người bào chữa không làm những gì mà ngày hôm nay họ làm; thay vì nói thay bị cáo, thì họ chỉ đứng bên cạnh bị cáo và đưa ra những lý lẽ để bị cáo có thể bào chữa cho chính mình. Đó là những gì mà Đấng Bảo Trợ làm vì Ngài là “thần khí sự thật” (c. 26). Ngài không thay thế chúng ta, nhưng bảo vệ chúng ta khỏi những sự lừa dối của cái ác bằng cách truyền cảm hứng cho những suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta. Ngài làm điều đó cách kín đáo, không ép buộc chúng ta: Ngài đề xuất chứ không áp đặt. Còn thần khí của sự gian dối, ma quỷ, thì làm ngược lại: nó cố gắng ép buộc chúng ta; nó muốn làm cho chúng ta nghĩ rằng chúng ta luôn luôn phải nhượng bộ trước những gợi ý xấu và những thúc đẩy của thói hư tật xấu. Chúng ta hãy cố gắng đón nhận ba đề nghị đặc trưng của Đấng Bảo Trợ, Đấng Bào Chữa của chúng ta. Đó là ba liều thuốc giải độc căn bản cho ba thứ cám dỗ đang rất phổ biến của ngày hôm nay.

Lời khuyên thứ nhất mà Chúa Thánh Thần trao tặng là “Sống hiện tại”. Hiện tại, chứ không phải là quá khứ, cũng chẳng phải là tương lai. Đấng Bảo Trợ khẳng định tính ưu việt của ngày hôm nay, chống lại cám dỗ để cho bản thân chúng ta bị tê liệt bởi cay đắng hay những ký ức của quá khứ, hoặc bởi những bấp bênh hay nỗi sợ về tương lai. Chúa Thánh Thần nhắc chúng ta về ân huệ của thời khắc hiện tại. Không có thời gian nào tốt hơn cho chúng ta: bây giờ, ở đây và lúc này, là thời gian và chỉ là thời gian này để làm điều tốt, để làm cho cuộc sống của chúng ta trở thành một quà tặng. Chúng ta hãy sống trong hiện tại.

Chúa Thánh Thần cũng nói với chúng ta “Hãy nhìn vào toàn thể”. Toàn thể, chứ không phải là một phần. Chúa Thánh Thần không uốn nắn những cá nhân đơn độc, nhưng là tạo chúng ta thành một Giáo Hội trong sự khác biệt rộng lớn với muôn vàn đặc sủng của chúng ta, thành một thể thống nhất, nhưng không bao giờ đồng nhất. Đấng Bảo Trợ khẳng định tính ưu việt của tổng thể. Ở đó, trong sự tổng thể, trong cộng đoàn, Chúa Thánh Thần thích hoạt động và mang lại sự mới mẻ. Chúng ta hãy nhìn vào các tông đồ. Tất cả các ngài khác biệt nhau. Chẳng hạn, các tông đồ bao gồm Mathêu, một người thu thuế cộng tác với những người Roma, và Simon thuộc nhóm quá khích đã chiến đấu với họ. Các tông đồ có những ý tưởng chính trị đối lập nhau, thế giới quan khác nhau. Nhưng khi các ngài lãnh nhận Chúa Thánh Thần, các tông đồ được học biết dành quyền ưu tiên cho “toàn bộ”, cho kế hoạch của Thiên Chúa, chứ kh6ng phải là cho những quan điểm cá nhân. Ngày hôm nay, nếu chúng ta lắng nghe Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ không chú trọng đến những người bảo thủ và tiến bộ, những người theo chủ nghĩa truyền thống và những người cải cách, cánh hữu và cánh tả. Nếu những điều này trở thành tiêu chí của chúng ta, thì khi đó Giáo Hội đã lãng quên Chúa Thánh Thần. Đấng Bảo Trợ thúc đẩy chúng ta đi đến hiệp nhất, sự hòa hợp, sự hài hòa trong đa dạng. Ngài làm cho chúng ta nhìn thấy chính mình như là phần của cùng một thân thể, là anh chị em của nhau. Chúng ta hãy nhìn vào toàn thể! Kẻ thù muốn sự đa dạng trở thành cái đối lập và nó làm cho chúng trở thành ý thức hệ. Hãy nói không với ý thức hệ, và nói có với toàn thể.

Lời khuyên thứ ba của Chúa Thánh Thần là “Hãy đặt Thiên Chúa ở trước mặt”. Đây là bước quyết định trong đời sống thiêng liêng, không phải là tổng hợp những công lao và những thành quả của chúng ta, nhưng là một sự mở lòng cách khiêm tốn với Thiên Chúa. Chúa Thánh Thần khẳng định tính ưu việt của ân sủng. Chỉ khi chúng ta khoét rỗng mình, lúc đó chúng ta mới để căn phòng đời mình cho Chúa; chỉ khi nào chúng ta trao dâng bản thân chúng ta cho Ngài, lúc đó chúng ta mới tìm thấy chính mình; chỉ khi nào chúng ta trở nên nghèo khó trong tinh thần, lúc đó chúng ta mới trở nên giàu có trong Chúa Thánh Thần. Đây cũng là sự thật của Giáo Hội. Chúng ta chẳng cứu vớt ai cả, ngay cả chính mình, bằng những nỗ lực của riêng mình. Nếu chúng ta ưu tiên cho những dự án của mình, các cơ cấu của chúng ta, những kế hoạch cải cách, chúng ta sẽ chỉ quan tâm đến đến hiệu quả, hiệu lực, chúng ta sẽ chỉ nghĩ theo chiều ngang và như vậy, chúng ta chẳng sinh hoa trái. Một “-ism” là một hệ tư tưởng chia rẽ và tách biệt. Giáo Hội là con người, nhưng Giáo Hội không đơn thuần là một tổ chức của con người, nhưng còn là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Chúa Giê su đã mang ngọn lửa Chúa Thánh Thần đến trái đất và Giáo Hội được cải tổ bằng việc được xức dầu ân sủng, bằng tính nhưng không của việc xức dầu ân sủng, bằng sức mạnh của sự cầu nguyện, bằng niềm vui của sứ vụ và bằng vẻ đẹp xóa bỏ sự nghèo khổ. Chúng ta hãy đặt Thiên Chúa lên hàng đầu!

Lạy Chúa Thánh Thần, Thần Khí Bảo Trợ, xin hãy an ủi tâm hồn chúng con. Xin làm cho chúng con trở thành những nhà thừa sai an ủi của Ngài, những người bảo trợ lòng thương xót của Chúa trước thế giới. Lạy Đấng Bào Chữa của chúng con, vị cố vấn ngọt ngào của linh hồn, xin làm cho chúng con trở nên chứng tá của Chúa về “hiện tại”, trở nên những ngôn sứ của sự hiệp nhất cho Giáo Hội và cho nhân loại, và trở nên những tông đồ bám rễ sâu trong ân sủng của Ngài, Đấng tạo dựng và canh tân mọi sự. Amen.

Nguồn: https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2021/documents/papa-francesco_20210523_omelia-pentecoste.html

Xem bình luận

Sắp xếp

TIN CŨ HƠN